Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma

Thời gian không đợi ai. Kể từ khi chào đời, chúng ta cứ từng phút từng giây tiến đến gần đoạn kết, về cái chết. Đời sống con người là như vậy, thế giới này, vũ trụ này, tất cả đều như vậy cả…

Tâm của chúng ta đây, cho dù hiện tại chứa đầy vô minh và khổ đau, vẫn có thể chuyển thành tâm giác ngộ của một đấng Phật đà. Nếu nói về vật chất tiền tài thì đúng là nên tri túc, đừng ham muốn. Nhưng trên lĩnh vực tâm linh, vì tiềm năng của tâm thức con người không giới hạn mà đời sống thì lại có hạn, cho nên phải cố gắng tối đa, tận dụng khoảng thời gian sống ngắn ngủi để làm hết những gì tâm có thể làm được, nhờ kiếp người quý giá này…

Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma

Friday, September 14, 2018

Tập trận “khủng,” “đòn đánh” của Putin nhắm vào đâu?


Năm 1981, cuộc tập trận lớn nhất được “Đế chế Xô-viết” tổ chức với 150.000 người và hàng chục nghìn khí tài tham gia: Cuộc tập trận Zapad-81 (Phương Tây). Cuộc tập trận này diễn ra vào thời điểm quan hệ Đông – Tây căng thẳng nhất của chiến tranh lạnh, và thế đối đầu lưỡng cực thế giới được nhận diện là NATO với khối liên minh quân sự Varsaw.

Thursday, September 13, 2018

Chuyện “Ba ba bỏ bể” và “quả bứa”

Con cá trê này
đủ phá nhà chưa?
Từ hồi bé tí tôi đã rất mê hai cuốn liền nhau là “Quê nội” và “Tảng sáng” của nhà văn Võ Quảng. Nhờ chúng mà tôi luôn cảm thấy con sông Thu Bồn như quê mình vậy. Nhưng lần này tôi sẽ nói chuyện khác: Ba ba bỏ bể. Tôi xin trích nguyên một đoạn trong “Quê nội,” về chuyện mấy chú bé đi học lớp đồng ấu:

Friday, September 7, 2018

Tại sao lại có cuộc chiến “đánh” thày Hồ Ngọc Đại?


Quyết chí đi tìm hiểu xem cái “Công nghệ giáo dục” hiện đang bị đánh tả tơi nó ra sao, tôi đi tìm mua sách. Đến hiệu sách giáo dục là “ổ sách giáo khoa” 45B Lý Thường Kiệt, hóa ra là không có. “Mấy anh đến hỏi mua rồi đấy anh ạ. Sách này phải do các trường quyết định dạy, và đặt mua mới có. Bọn em bán sách theo quy định của Bộ.”

Thursday, September 6, 2018

Từ vụ “đánh” GS Hồ Ngọc Đại nghĩ về cái thiếu của giáo dục Việt Nam


Không cứ cư dân mạng dậy sóng, mà cả báo chí cũng có nơi nhiệt tình vào cuộc với “công nghệ giáo dục (CNGD)” của GS Hồ Ngọc Đại. Nếu chỉ quan sát mạng xã hội không thôi, chẳng mấy khó khăn chúng ta sẽ nhận thấy có một điều lặp lại câu chuyện cách đây gần một năm: người ta xỉ vả cụ Đại không khác gì cụ Bùi Hiền “záo zụk” trước đây, thôi thì không thiếu bất cứ “lời vàng ý ngọc” tuôn ra mà người có lương tri bình thường, chắc chẳng ai có thể nghe được.