Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma

Thời gian không đợi ai. Kể từ khi chào đời, chúng ta cứ từng phút từng giây tiến đến gần đoạn kết, về cái chết. Đời sống con người là như vậy, thế giới này, vũ trụ này, tất cả đều như vậy cả…

Tâm của chúng ta đây, cho dù hiện tại chứa đầy vô minh và khổ đau, vẫn có thể chuyển thành tâm giác ngộ của một đấng Phật đà. Nếu nói về vật chất tiền tài thì đúng là nên tri túc, đừng ham muốn. Nhưng trên lĩnh vực tâm linh, vì tiềm năng của tâm thức con người không giới hạn mà đời sống thì lại có hạn, cho nên phải cố gắng tối đa, tận dụng khoảng thời gian sống ngắn ngủi để làm hết những gì tâm có thể làm được, nhờ kiếp người quý giá này…

Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma

Friday, August 4, 2017

“Cấm đỗ xe trước cửa nhà tôi!”

Nhà tôi trong một con ngõ rất vừa vặn hai chiếc ô tô tránh nhau, mà ngõ lại được “bít hậu” bởi một khu đô thị mới nên rất đông đúc. Thời buổi khó khăn đủ đường, đến chỗ đỗ xe cũng là cả một vấn đề nên mới có chuyện dân cũng cấm người khác đỗ xe.

Đếm suốt ngõ, có đến chục cái biển, nhẹ thì “Đề nghị không đỗ xe” “Xin đừng đỗ xe chắn cửa…” Nói quả đáng tội, cái ngõ này mà bị đỗ xe vào cửa thì chẳng thể ra vào gì được, đến đi bộ chắc cũng phải bắc thang mà trèo qua thôi chứ đừng nói đến chuyện dắt xe máy hay đánh ô tô ra vào. Chắc chắn là không thiếu những người vô ý vô tứ, đỗ thẳng xe vào cửa nhà khác mà thăm ai đó trong khu vực, vui chuyện mà quên hẳn đi chiếc xe đang chình ình làm khó bao người.