Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma

Thời gian không đợi ai. Kể từ khi chào đời, chúng ta cứ từng phút từng giây tiến đến gần đoạn kết, về cái chết. Đời sống con người là như vậy, thế giới này, vũ trụ này, tất cả đều như vậy cả…

Tâm của chúng ta đây, cho dù hiện tại chứa đầy vô minh và khổ đau, vẫn có thể chuyển thành tâm giác ngộ của một đấng Phật đà. Nếu nói về vật chất tiền tài thì đúng là nên tri túc, đừng ham muốn. Nhưng trên lĩnh vực tâm linh, vì tiềm năng của tâm thức con người không giới hạn mà đời sống thì lại có hạn, cho nên phải cố gắng tối đa, tận dụng khoảng thời gian sống ngắn ngủi để làm hết những gì tâm có thể làm được, nhờ kiếp người quý giá này…

Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma

Friday, March 2, 2012

Những người chân thành nhất thế giới

Ngày nào đẹp trời mà lại rỗi rãi, cũng nên lang thang ra hàng nước đầu đường mà ngồi hóng mấy tay mê đề đóm ngồi tính toán.

Nói thẳng thắn rằng, ông Ngô Bảo Châu mấy chục năm giải một cái bổ đề bổ đóm gì đó, được cái món Phiu phiu gì ấy nhỉ, giật được có 14 khìn (mười bốn nghìn đô Mẽo), đúng là dở hơi. Chỉ cần tính chuẩn một cú thôi, là 2 biến thành 14 khìn ngay lập tức. Cũng là một môn bổ đề, thậm chí nâng cao hơn, bổ lô, rồi bổ xiên, bổ xẹo… rất dễ dẫn tới bổ sẹo, có khi còn bổ cả vào săng nữa.

Cách đây mấy năm, buổi tối đi làm về khoảng 19h30 cứ thấy dân chúng bu đen ở vài cửa nhà. Hóa ra ông chủ nhà bán nước chè, kiêm việc tổ chức hoạt động lấy kết quả xổ số sớm qua điện thoại – đang công bố kết quả cho bà con hâm mộ môn thể thao trí tuệ này. Dạo này công nghệ thông tin phát triển, nên kết quả được cập nhật qua tin nhắn di động, chỉ mấy có mấy trăm đồng (con) nên vụ “kết quả đươi” chết yểu. Chẳng bù ngày xưa, bọn trẻ mười mấy tuổi có cơ hội kiếm tiền ác ra phết. Mấy con ma đề là cứ nhại “Chết cả đươi…” kèm nụ cười méo xẹo.

Gần nhà có ông cụ ngoài 8 “sọi” vẫn mê. Mỗi ngày chỉ “chọc” vài nghìn đồng. Thường là “tèo”. Hôm sau gặp cụ, hỏi thăm: “Hôm qua “ăn” không hả ông?” Ông cụ thở dài sườn sượt “Nó không cho ăn!”. Chẳng biết thằng “nó” là cái thằng nào ghê gớm thế!

Cái món “thơ đề” cũng hay. Ngày xưa người ta sáng tác trực tiếp trên giấy, kê lên giấy than ra được chục bản một lúc. Bây giờ, vi tính, rồi phô tô ra hàng tập, bán cho dân mê mẩn cũng chỉ đôi nghìn đồng một tờ. Tôi chưa thấy có thứ thơ thẩn nào mà lại tối nghĩa đến thế!
Hôm nay dễ lại 8 về.
Đẹp đôi 2 số, ăn thề cùng ai.
7 rằng ta nói 0 sai.
Mong sao 2 số, tái lai mà về
( Luận: Múc 78 và 87)
 Lâu nay mong đợi số ra.
Đợi ngày có 6 để ta vào đề.
3 kia cũng muốn đòi về.
Cuối tuần có kép nó về chiều nay
(Luận: Bài này thì là 63 và 36)
 Vào lồng chẳng muốn đòi ra.
Mặc dù ta biết, rằng ta đã nhầm.
Vì rằng có kẻ mừng thầm.
Đã có được cá, đã cầm giải to''''...
(BL: Khó luận quá, em chịu ....)
 Có công là số nở hoa.
Có 7 có 6, có 3 cùng về.
(Luận: Vậy thì múc tất cả 76, 67, 73, 37, 63, 36 cho chắc)

Ấy thế mà, hôm nào cũng ngồi luận, tính toán y như mấy ông Ngô Bảo Châu hàng xịn. Ông nào cũng lên giọng: “Tôi đã làm thành bộ luật rồi, cứ thế mà đánh thôi!” rồi sáng hôm sau lại ngồi xuýt xoa: “Ngu thế không biết, đầu ông đít cháu là 63, ông 60 cháu 3 tuổi, thế mà không tính ra!”.

Sở dĩ họ được mệnh danh là những người chân thành nhất thế giới là bởi lẽ, họ không bao giờ đổ lỗi cho người khác. Thơ đề không bao giờ sai, chỉ có họ giải sai mà thôi!

Giá như tất cả các nhà khoa học, và cả các cán bộ trong cơ quan công quyền của chúng ta có được thái độ chân thành như thế thì hay biết mấy.

No comments:

Post a Comment